TÔI LÀ SINH VIÊN

Chào các bạn, nếu như có một người hỏi Tôi là ai, thì câu trả lời chỉ đơn giản: “Tôi là sinh viên”. Đơn giản vì sinh viên chỉ có học rồi về, sinh hoạt cá nhân rồi lại chuẩn bị cho ngày học khác – ít nhất là Tôi đã từng nghĩ như vậy. Sau này nhìn lại, có lẽ điều mà Tôi nhớ nhất khi mình còn ngồi trên ghế nhà trường không phải là những bài thi căng thẳng, những kết quả học tập tốt, những kinh nghiệm quý báu của quá trình nghiên cứu học tập chuyên môn, mà là những người bạn, những người thầy cô mà Tôi yêu quý. Viết bài tản văn này chẳng có gì to lớn, chỉ là muốn chia sẻ với những người đọc được một trong những kỉ niệm của Tôi với những người bạn đã và đang sát cánh cùng tôi trong suốt quãng thời gian mà Tôi tự nhận mình là “sinh viên”

vu1
Tôi là sinh viên

Ấy đã là một ngày đẹp trời. Hôm nay gió rất nhẹ, không mưa cũng chẳng nắng. Bóng râm từ những đám mây lơ lững trên cao soi rọi xuống nền đất mát rượi như tiếp thêm động lực cho bất kỳ ai đang mỏi mệt, lạc lõng trong cuộc sống bộn bề. Hôm nay đối với Tôi, à không, đối với chúng tôi, là một ngày rất quan trọng. Sân trường đại học sáng nay trở nên náo nức hơn bao giờ hết, lớp lớp sinh viên tập trung tại Hội trường E từ rất sớm. Tôi cũng không ngoại lệ. Từ lúc mặt trời vừa ló dạng, Tôi đã thức giấc và tất bật chuẩn bị mọi thứ thật chỉnh chu. Cả đêm qua, Tôi gối đầu lên tay mình, đắm chìm vào những trăn trở và hàng tá suy nghĩ chạy liên tuôn không ngớt trong đầu. Chuyện là, sáng nay, Tôi đại diện cho nhóm, thuyết trình bảo vệ đề tài nghiên cứu khoa học trước toàn thể hội đồng ban giám khảo nhà trường – trước những Thầy Cô với kiến thức uyên thâm trong chuyên môn ngành giao thông vận tải.

vu2
Thuyết trình về sản phẩm trong buổi sơ loại vòng thi thiết kế mô hình

Nhóm tôi làm về đề tài nghiên cứu và thiết kế nút giao thông. Thật ra, lúc đầu, Tôi chẳng mảy may thiết tha với những việc phải bỏ ra thật nhiều công sức để làm một cái gì đó quá xa vời và mang tính “trừu tượng” đâu. Tôi thuộc tuýp người không ưa việc siêng năng cho lắm, nếu không phải nói thẳng thừng ra là sinh viên biếng nhát. Thế mà những thằng bạn cùng lớp, cứ thúc ép Tôi tham gia nghiên cứu, xây dựng đề tài làm cùng. Cái ý tưởng cho mô hình từ đâu loé sáng lên. Để rồi mấy đứa bạn cùng nhóm học tập trong lớp đại học nằng nặc một lần tham gia cuộc thi nghiên cứu khoa học cho bằng “sinh viên nhà người ta”. Để rồi một khi đã dấn thân vào, Tôi mới cảm nhận được cái gọi là lòng nhiệt huyết đắm say với những gì tuổi trẻ reo gọi. Chúng tôi nhất trí chọn làm một mô hình nút giao thông vòng xoay kiểu mới ( Turbo Roundabout ) – Đề tài vừa là kết quả của quá trình học hỏi không ngừng về chuyên ngành cộng với những gợi ý quan trọng và dự dẫn dắt về ý tưởng của một người Thầy trong bộ môn.

vu3
Mô hình nút giao thông vòng xoay kiểu mới ( Turbo Roundabout )

Khoảng thời gian nhóm bắt tay làm mô hình này cũng là khi mùa mưa vừa bắt đầu. Thời tiết không thường đổ mưa bất chợt lắm, thỉnh thoảng có vài cơn mưa rào tí tách. Cho tới một hôm, cả bọn hẹn nhau đi mua các vật liệu cần thiết để dựng mô hình thì trời đổ mưa. Ngoài trời mưa to quá, gió cứ ào ạt. Chúng tôi nằm trên sàn rồi nhìn ra cửa sổ mong thôi mưa. Nhưng tiếng mưa rơi trên mái làm thời gian như dài mãi ra. Cả bọn đành phải ở nán lại chờ mưa tan. Chưa hết mưa thì ngồi tám dóc vậy! Chuyện gia đình, tình yêu, xã hội, thế giới, chiến tranh, đồ ăn, quần áo…tất tần tật những thứ mà một đám con trai nào cũng đều muốn thêm thắt và buổi bà tám này. Nhưng đâu đó, có những khoảng khắc buồn khi nói về tương lai, về những khó khăn, những kỉ niệm buồn mà đứa nào đó vô tình nhắc đến khi nói về bản thân mình.

vu4
Những ngày cùng nhau cố gắng thực hiện

Có một ngày. Khi ấy, chúng tôi còn “dại” ( giờ vẫn vậy ! ). Thường xuyên thức khuya cùng nhau, rồi chơi game đến đói lại cùng nhau nấu mì gói ăn đêm. Nếu nhà còn xúc xích, Tôi sẽ luộc xúc xích bỏ vào ăn cùng, rồi hành băm, thêm lát cà chua. Nếu còn trứng, Tôi sẽ cho vào luộc luôn. Mấy đứa bạn cùng phòng thích ăn lòng đỏ, Tôi sẽ nhường, chỉ ăn lòng trắng. Mỗi cuối tuần cả đám xem những chương trình chán ngắt trên laptop, nhưng vẫn giữ được nụ cười. Rồi đi ngủ, sáng mai thức dậy cùng nhau, lại vội vã ba chân bốn cẳng cặp sách đến giảng đường. Những ngày ấy. Mọi chuyện đều đơn giản. Không ai nghĩ xa. Bởi là những kẻ đầu xanh ở nơi đất khách quê người, không biết nương tựa vào ai ngoài chút hy vọng vào bản thân.

vu5
Liệu rằng những nụ cười này có còn giữ vững trên môi?

Nhưng đó chỉ là những ngày mưa khi sự chơi vơi cùng nỗi nhớ nhà của kẻ trú tạm nơi đất khách lên ngôi. Hôm nay khác, mưa to và cạnh bên lại là những người bạn thật tuyệt vời. Các bạn ấy đã giúp Tôi có một khoảng thời sinh viên thật đáng nhớ, cùng nhau làm một mô hình thật hoàn hảo. Mà trời không phụ lòng người, sáng ấy, chả biết lấy hết can đảm đâu ra mà lời nói trở nên thật dõng dạc và rành mạch. Cuối cùng, nhóm nghiên cứu khoa học của tôi đạt giải nhất. Là giải nhất đấy, nào có tin được đâu! Tôi – một đứa dở hơi, hơn nửa tháng trời chỉ vật lộn với đôi ba bản phác thảo đồ án. Ngày mất ăn đêm mất ngủ vì không biết làm sao để hoàn thành được và hoàn thành cho tốt. Nếu không phải vì những động lực to lớn luôn ở bên cạnh thì chắc chắn giờ này Tôi đã không hoàn thành được 1 phần 10 cái mô hình “vĩ đại” này rồi đấy chứ. Vì rằng nếu sống trên đời, thiếu đi những động lực, bạn sẽ mãi là con số 0 tròn trĩnh mà thôi, không tiến, không lùi, vĩnh viễn đứng yên trong cái ảo mộng hoàn hảo. Chỉ để chắc chắn lời cảm ơn được gửi đến chân thành, sẽ lại lần nữa khẳng định là nếu không có các cậu, sẽ không có tôi của ngày hôm nay. Điều quan trọng là đã nghĩ suy không biết được bài dự thi sẽ đi dài xa bao lâu, nhưng nếu có “chết yểu” từ vòng sơ loại thì nó vẫn là một kỉ niệm rất đẹp của tuổi trẻ. Vậy mà giờ đây, chúng tôi đạt giải cao nhất, còn được vinh dự nhận tấm bằng khen trang trọng và chiếc cúp lưu niệm.

vu6
Thành quả cuối cùng!

Tôi đứng ở cửa hàng tiện lợi, ăn một que kem mà miệng tủm tỉm cười vì niềm vui chiến thắng vừa mới chạm tay tới. Các đôi cứ đi bộ, che ô cho nhau hoặc mặc áo mưa đi song song với nhau. Những nụ cười, ánh mắt trong veo kia nếu như cứ gắn cả đời vào cõi lòng, đừng bao giờ tan tác đi thì tốt. Tôi lắc đầu. Quan trọng gì. Giờ họ có nhau, ấy tức là hạnh phúc. Nghe lỏm được cuộc nói chuyện; cậu zai thích loại mì sợi mới của Hàn Quốc, có vị cay xè. Cậu bảo vậy. Càng cay càng tốt. Cô gái tóc ngắn đi bên cạnh nói không ngon đâu, sao bằng mì giấy sinh viên được. Họ cứ chí chóe mãi. Tôi nhận ra phải rất lâu rồi mình không ăn mì gói nữa. Tôi không còn luộc trứng như ngày xưa, ăn hết lòng trắng, để cho chúng bạn ăn lòng đỏ. Một hạt mưa đập mạnh xuống đôi giày của Tôi. Tôi quay vào quầy thanh toán, rồi vội vàng mang theo túi mì gói mới mua ra về.
Từ lúc ra khỏi trường cấp 3, khái niệm kết nạp bạn thân đã không còn. Nhưng vẫn nghĩ những đứa bạn chơi lâu là gì đấy mà đã bao gồm luôn cả bạn thân rồi. Hoá ra, cho đến bây giờ, Tôi nhận ra, sự chân thành vẫn trường tồn bất diệt, miễn là bạn biết trân trọng nó. Chia sẻ nỗi buồn, đi tìm lời khuyên, quý mến bạn bè thân tình. Nào có điều gì làm cho bạn trở nên giá trị hơn những điều ấy. Cám ơn các bạn nơi giảng đường đại học đã tạo cơ hội gặp gỡ, làm quen cùng tôi. Quãng đường đại học đôi khi chỉ là “học đại” mà qua, nhưng đôi khi mệt nhoài tưởng chừng sắp tắt lịm cả hơi. Nhưng mãi sau này, khi nhìn lại, chỉ thấy quãng đường các bạn và tôi cùng dìu nhau qua thật rộng và dài, tất cả đều ùa về trong cơn mưa, chỉ có thời gian đi mãi không về.
Chỉ cần đi cùng bên
Ăn món gì cũng được
Ta dẫn nhau xuôi ngược
Ăn đến chán thì thôi
Bạn có còn nhớ giấc mơ thuở thiếu thời không? Những hôm ăn vội gói mì, những lần túng thiếu đến ly trà sữa không dám mua, để rồi bền bỉ mài giũa sức lực chạy về đích.
Chúng tôi chia sẽ những nhọc nhằn
Chuyện bài vở trên lớp khi thật chán
Góc tâm tư tình cảm khi dở hơi
Nhưng thật may bạn góp Tôi đôi lời
Niềm hân hoan tay chạm vào chiến thắng
Nụ cười vui như hoa tươi gặp nắng
Thanh xuân Tôi… mới rực rỡ làm sao!

vu7
Một kỉ niệm đẹp sẽ mãi trong lòng Tôi

Cám ơn các bạn, bạn của tôi, đã cho Tôi một cuộc đời sinh viên thật đơn giản, đơn giản vì sinh viên chỉ có học rồi về, sinh hoạt cá nhân rồi lại chuẩn bị cho ngày học khác.

Người viết
Phan Uy Vũ

Share.

About Author

Leave A Reply