Kỷ niệm của Bảo Hân (DB15) – Cuộc thi Khoa CTGT trong trái tim tôi 2020

[Tác phẩm dự thi số 1] – Sinh viên Nguyễn Bảo Hân – Lớp DB15

Ai cũng đặt cho tôi 1 câu hỏi ?

Tại sao con gái lại đi chọn ngành kỹ sư đường bộ?

Không chọn cho mình 1 cái ngành nhẹ nhàng mát mẻ mà lại đi chọn 1 cái ngành nắng nôi cực như vậy.

Tôi chỉ biết cười hỳ và đáp lại . “Vì tôi yêu thích cái ngành này, nó có nhiều cái hay đó là cảm nhận riêng của tôi chỉ đơn giản vậy”. Là con gái ai cũng sợ nắng ai cũng sợ cực, tôi biết trước khi chọn ngành  này mình sẽ hơi cực nếu làm văn phòng thì sẽ nhẹ nhàng hơn chút. Nhưng tôi vẫn quyết định chọn nó khi tôi đăng kí xét tuyển chuyên ngành . Trong khoảng thời gian đi học từ năm 1 2 3 4 tôi  hoang mang lắm, vì là 1 đứa tiếp thu hơi chậm không thông minh nhanh nhạy như các bạn khác nên tôi luôn gặp khó khăn trong quá trình học , cũng đã từng  rớt môn .Nên đầu óc lúc nào cũng suy nghĩ đủ điều, làm sao mình có thể thi qua môn đây làm sao mình có thể hoàn thành các môn học, rồi đồ án để ra trường được đây, ra trường mình có công việc làm không đây, không biết mình có chọn sai ngành nghề không đây. Hay là chỉ vì thích trong phút chốc mà đã lựa chọ sai lầm rồi đây. Quá nhiều câu hỏi được đặt trong đầu tôi. “Ôi thật là mệt”. “Dẹp qua bên”. “Hay mình nghỉ quách cho rồi”.

Nhưng không cũng thật may cho tôi trong những lúc gặp khó khăn chán nản, thì tôi lại nhận được giúp đỡ từ phía thầy cô trong trường, từ các bộ môn cơ bản đến sự giúp đỡ tận tình của thầy cô trong bộ môn đường bộ và các thầy cô thuộc khoa Công Trình Giao Thông, lẫn bạn bè tôi. Họ đã tạo cho tôi những cơ hội ,điều kiện, sự quan tâm giúp đỡ động viên giúp tôi hết mình trong suốt quá trình học. Điều đó đã làm động lực cho tôi vực dậy ý chí cố gắng lạc quan , phấn đấu học tập.

Thời gian thấm thoắt thôi đưa.

Ôi không! Tôiđã là sinh viên 5 thứ 5 rồi sao, cũng đang trong thời gian đi thực tập tốt nghiệp.

Không thể tin được! Mình chuẩn bị ra trường rồi.

Thực tập sinh đây là khoảng thời gian không có sự giúp đỡ của thầy cô hay bạn bè. Đã đến lúc mình phải tự lực cánh sinh .Nhưng.

Đã không như tôi nghĩ . Tromg quá trình thực tập tôi đã nhận được khá là nhiều sự  giúp đỡ từ các cô chú anh chị trong môi trường thực tập. Trong khoảng thời gian này cảm giác bỡ ngỡ của năm 1 lại ùa về . Khi tiếp cận với môi trường việc làm thực tế.  Có cực đó, có nắng đó, có nhức đầu đó, cũng hoang mang đó, vì thực tế thì nó có hơi khác với những gì mình học trên sách vở. Đi làm cũng vậy mọi thứ sẽ còn căng thẳng phức tạp áp lực hơn nhiều. Nhưng không sao.

Cũng nhờ tiếp thu được kiến thức nền tảng của thầy cô đã truyền đạt, tôi đã tự tin hơn khi bắt tay vào công việc . Những điều đó khiến tôi vô cùng thích thú và càng yêu thích ngàng đường bộ này.

Được học hỏi được khá nhiều điều từ các cô chú anh chị đi trước, được va chạm môi trường của ngành nghề . Là kinh nghiệm quý giá là bàn đạp cho tôi trước khi ra trường ,đi làm. Và giờ đây tại thời điểm này tôi đã thấy mình không chọn sai nghề nghiệp.

Làm và bảo vệ đồ án tốt nghiệp xong. Thì tôi có thể đi theo con đường mình đã chọn.

Kể ra nữa thì chắc vượt quá 1000 từ quy định của cuộc thi mất nên tôi chỉ tâm sự ngắn gọn như vậy thôi. Hi

Vì thế các bạn khóa sau hãy cố gắng nhé. Đừng bỏ cuộc khi vấp ngã hay gặp bất cứ khó khăn nào. Có rớt môn thì đi học lại không sao cả. Sẽ có người đứng sau lưng bạn giúp đỡ bạn vượt qua tất cả . Hãy đền đáp lại công ơn của cha mẹ mình đã cực khổ đi làm nuôi mình ăn học 5 năm trời. Công ơn của thầy cô đã tâm huyết truyền đạt. Hãy trở thành 1 người kỹ sư giỏi tốt và thành đạt.  Đừng để họ phải thất vọng.

Thôi tôi xin dừng bút!

Và cũng không biết nói gì thêm ngoài  mấy từ này nữa đối với những bậc thầy cha mẹ, bạn bè ….

“Xin cảm ơn mọi người vì tất cả.”

[Hình ảnh kỷ niệm cùng Thầy/Cô Bộ môn Đường bộ và Tập thể lớp DB15]

1

 

Thầy/Cô Bộ môn Đường Bộ

2

Tập thể lớp DB15

Share.

About Author

Leave A Reply