“Con gái mà học kỹ thuật chi khổ vậy con”

“Con đang học quy hoạch và thiết kế công trình giao thông” Đó là câu trả lời mà ai nghe cũng tặc lưỡi “Con gái mà học kỹ thuật chi khổ vậy con” Tôi chỉ cười, vì có những quyết định chỉ diễn ra trong khoảnh khắc nhưng nó lại ảnh hưởng đến cả cuộc đời. Cuộc đời sẽ tốt đẹp khi chúng ta có những quyết định đúng đắn. Và theo học quy hoạch và thiết kế công trình giao thông của trường ĐH GTVT TPHCM là quyết định hoàn toàn đúng đắn của tôi!

1

 

Nay tôi đã là sinh viên năm cuối đang tất bận với kì thực tập và bao lo toan cho đồ án tốt nghiệp ra trường. Hơn bốn năm qua với tôi là bướt ngoặt mới quan trọng là niềm vui và nhiều trải nghiệm thú vị trên giảng đường đại học. Là một trong hai đứa con gái trong lớp QG14, tôi nghiễm nhiên được tụi con trai trong lớp dành cho nhiều điều ưu ái nhất, được cưng và nhận được nhiều sự giúp đỡ nhất. Đã có đứa từng bảo,sự có mặt của phái nữ chúng tôi trong môi trường toàn bọn con trai tính nóng cộc cằn như này,cũng như một cơn mưa rào cho cánh đồng khô đét mùa hạ vậy.Tôi rất vui vì điều đó… Môi trường đại học năng động đã dạy tôi nhiều điều ngoài sách vở, các giảng viên nhiệt tình,tâm huyết với nghề, luôn tạo mọi điều kiện giúp đỡ sinh viên chúng tôi và hơn hết được học tập và hoạt động trong môi trường này,tôi được trau dồi thêm nhiều kiến thức,nhiều kĩ năng để hoàn thiện thêm bản thân mình.

Nhưng thật lạ! Điều lưu giữ lại sâu đậm nhất trong lòng tôi hơn bốn năm qua.Không phải những bài học chuyên môn,không phải những con điểm, không phải những đêm thức ôn bài, làm đồ án tới sáng,…mà là những kỉ niệm bên những người bạn Đại Học của tôi.

” Đại học cho bạn thời gian và cơ hội để điên cuồng, nhưng lại chẳng thể cho  bạn một đám bạn sẵn sàng cuồng điên cùng bạn.” Ai bảo thế???

2

 

Người ta thường bảo tình bạn thời cấp 3 ngây thơ, trong sáng, nhiều kỉ niệm và đáng trân trọng nhất. Nhưng với tôi tình bạn thời Đại Học mới cho tôi nhiều trải nghiệm thú vị nhất. Những đứa trẻ từ nhiều vùng miền, xa gia đình, chân ướt chân ráo lên Sài Gòn sinh sống và học tập phải biết tự lập và hiển nhiên chúng sẽ dựa vào nhau, chia sẻ giúp đỡ nhau mà sống. Chỉ khi sống trong thời sinh viên mới cảm nhận được tình bạn nó đáng trân quý như thế nào. Là những hôm đau ốm tủi thân vì xa gia đình, vẫn có chúng nó thuốc thang, cơm cháo. Là những ngày yếu lòng có chúng nó chịu ngồi lắng nghe tâm sự, là những khó khăn có chúng nó giúp tôi vượt qua.Những năm tháng Đại Học giúp chúng tôi hiểu nhau nhiều hơn, những ngày tháng cùng nhau đến lớp, những ngày thâu đêm vì những kì thi áp lực,cùng giúp đỡ nhau làm đồ án, ăn chung một gói mì và cười đùa vui vẻ hay những ngày cùng nhau thi một cuộc thi cắm hoa, sản phẩm cuối cùng thật tâm đắc,cả lũ còn hí hửng rủ nhau đi ăn mừng chiến thắng trước rồi hồi hội chờ nghe kết quả,dở khóc dở cười khi tác phẩm mình đẹp vậy, tâm huyết vậy lại không được giải gì.(dù vậy đó lại là kỉ niệm đẹp nhất mà tôi luôn cất giữ^^) ,rồi có những lúc những trái tim bay nhảy bỗng muốn đi xa,chỉ cần ới một tiếng cả bọn lại xách vali lên và cùng nhau trải nghiệm những vùng đất mới, …Tất cả đều sẽ được gói gọn trong thước phim thanh xuân rực rỡ của chúng tôi.Chúng tôi đã bên nhau như thế trong suốt 4 năm qua!

3

Chớp mắt đã đi gần hết chặng đường Đại Học rồi,mỗi đứa sẽ mỗi nơi, lời hứa chúng tôi vẫn sẽ gặp lại nhau để cùng nhau viết tiếp những thước phim về tình bạn tươi đẹp.

Thời học sinh lướt qua nhanh như giấc mơ không trở lại

Mình phải trải qua

Bạn đừng khóc mà

Bọn mình sẽ lớn, sẽ đi trên những con đường mới.

Bạn ơi !

Cảm ơn các bạn đã có mặt trong thanh xuân của tôi, để lại một hồi ức vô cùng đẹp đẽ trong lòng tôi. Tôi trân trọng điều đó, và cũng trân trọng các bạn!

Share.

About Author

Leave A Reply