Con gái đi học kỹ thuật?

Đã có bao giờ bạn thắc mắc vì sao lại có rất ít con đi gái học kỹ thuật chưa? Bởi vì: Con gái đi học kỹ thuật? Nữ đi học công trình? Ế muôn đời đó nghe.. Ơ hay, từ khi nào mà trong quan niệm của số đông lại cho rằng con gái không được học kỹ thuật, từ khi nào mà con gái không được làm công trình? Tôi mới chỉ là sinh viên năm nhất thôi mà, có thể ngưng làm trái tim nhỏ bé này sợ hãi được không?

Trở thành sinh viên, rời xa vòng tay của ba mẹ, sự bảo bọc của gia đình đã là một thách thức lớn với một đứa con gái mà ba mẹ tôi luôn nghĩ nó mãi mãi không chịu lớn như tôi. Đã vậy, lời bàn tán của mọi người làm con càng tủi buồn hơn ba mẹ ạ. Phải chăng con đã chọn sai con đường để bước đi rồi? Phải chăng lựa chọn rời xa ba mẹ lên Sài Gòn hoa lệ là sai??

Đối với cái đứa chưa bao giờ chịu trưởng thành, phải một mình mò mẫm trong giảng đường đại học đã là một thử thách lớn. Không những vậy, việc phải sống ở một nơi hoàn toàn xa lạ – một thành phố đông đúc gần chín triệu người này làm tôi như nghẹt thở. Cùng với đó là phải tập làm quen với môi trường giảng dạy mới, phải làm quen với những người bạn mới,… Tất cả mọi thứ làm tôi chán ghét, làm tôi muốn quay trở về với gia đình, bỏ lại những thứ mà tôi mất ba năm thanh xuân cấp ba để đạt được. Có đáng vậy không nhỉ? Chỉ vì những áp lực cỏn con đấy mà bỏ cuộc, chỉ mới là những gập ghềnh nho nhỏ mà lại đánh đổi bằng cả mồ hôi, công sức và cả niềm hi vọng lớn lao của ba mẹ…Hàng trăm, hàng ngàn suy nghĩ đổ dồn về…. Tôi không muốn suy nghĩ về nó, tôi cố gắng né tránh nó ra, bỏ qua nó để tiếp tục bước đi với tinh thần học cho qua, học cho có, học không mục đích…

 

Thế rồi ngày hôm nay, khi bạn đọc những dòng trải lòng này, bạn có biết lí do gì tôi vẫn còn ở lại đây, lí do gì tôi lại có tinh thần bước tiếp không? Lí do gì mà tôi lại có đủ dũng cảm để viết lên bài viết này? Một bài viết giới thiệu về khoa mình đang theo học. Bạn nghĩ rằng tôi sẽ nói về ngành học, về công việc tương lai, nói chung là vân vân và mây mây về cái sự vĩ đại của khoa tôi ư? Không! Tôi nào đã được học sâu vào chuyên ngành của mình, nào đã biết rõ mình sẽ học được cái gì. Phải chăng những thứ tôi biết thì cũng là những điều mà bạn dễ dàng biết được dựa vào internet. Nhưng, nhưng có thứ tôi biết, mà ngay cả khi bạn có tìm kiếm cả trăm lần, có bới tung cả cái Internet cũng không thể tìm ra. Là gì bạn biết không? Đó chính là tình cảm của anh em trong Ban Chấp Hành Đoàn Thanh niên – Liên chi hội Sinh viên Khoa mà chúng tôi giành cho nhau.

Người ta thường bảo: “ Thời gian là thứ khiến cho mọi thứ thay đổi”. Nhưng không! Đã bao lâu rồi kể từ cái ngày tôi tham gia vào tổ chức này nhưng chưa bao giờ tôi nhận thấy sự đổi thay tình cảm của anh chị em chúng tôi giành cho nhau. Thời gian đã trôi qua rồi đó chứ. Là con số bảy tám tháng qua đi rồi, vậy mà chúng tôi vẫn yêu thương nhau… mỗi ngày một nhiều hơn. Phải chăng sự thay đổi ở đây là sự trưởng thành trong suy nghĩ, trong hành động, trong trách nhiệm trên vai mỗi người thôi. Phải chăng do những thứ cần phải lo toan cho cuộc sống cá nhân của mỗi người mà phải buông bỏ đi công việc Ban chấp hành. Nhưng buông bỏ chắc gì đã là buông bỏ tuyệt đối, chỉ vì không thể đặt trọn vẹn tâm tình cho nó mà phải buông tay để không ảnh hưởng đến tập thể mà thôi. Tôi hỏi bạn một câu nhé: Bạn có cam tâm buông bỏ một thứ gì đó mà bạn đã giành cả thanh xuân mình để theo đuổi chưa? Và đương nhiên là: “Không”! Tất nhiên sẽ không có ai ngu ngốc như vậy đâu. Nhưng nếu bạn cứ ôm khư khư hết toàn bộ những thứ đó thì đến một lúc nào đó bạn già nua, bạn không còn đủ sức, ai sẽ là người thay bạn đưa tổ chức đó đi lên??? Tôi hiểu không một ai trong chúng tôi muốn buông bỏ, muốn đi khỏi ngôi nhà mà chúng tôi giành trọn vẹn tình cảm, giành trọn vẹn thanh xuân của cả thời Đại Học. Nhưng đã đến lúc cho thế hệ tiếp theo thực hiện tiếp những công việc còn đang giang dở, viết tiếp và thả hồn vào những thứ mà đối với chúng tôi phải gọi là điều đáng trân trọng nhất.

Đã bao giờ bạn nhìn thấy nụ cười của người khác mà bất giác bạn mỉm cười theo? Vui lắm các bạn ạ, mỗi lần sinh hoạt với các bạn, các anh các chị trong Ban chấp hành, chỉ cần ngồi lại với nhau, nghe, kể cho nhau những câu chuyện đời thường hết sức bình dị,thường nhật lại làm cho cuộc sống bớt mệt nhọc hơn., cảm thấy có thêm tinh thần để bước tiếp. Có thể nhiều người nghe tôi nói vậy sẽ bảo rằng: “ Công tác Đoàn- Hội có vẻ đơn giản nhỉ, thấy chỉ toàn ăn chơi, cười đùa chứ có làm gì đâu”. Sai rồi đấy, không có bất kì một công việc nào đơn giản, không có công việc nào chỉ toàn ăn chơi mà làm thành một tổ chức thành công cả. Để có được những nụ cười vào những buổi họp đó, để có được những niềm vui,thành quả đó là cả một thời gian dài các anh chị trong Ban chấp hành phải lặn lội ngược xuôi, giữa trưa trời nắng oi có khi chỉ để kịp photo vài thứ giấy tờ chuẩn bị cho chương trình, hoặc có khi là thức đến 3-4h sáng để lên ý tưởng, thiết kế làm sao cho background chương trình thật đẹp,… Mà sáng hôm sau vẫn phải thức dậy đúng giờ lên lớp để không bỏ lỡ việc học tập của bản thân…Nhiều thứ, nhiều thứ nữa mà tôi không thể kể hết vào đây được, nếu bạn đã từng tham gia vào 1 tổ chức nào đó bằng cả tinh thần thì chắc hẳn các bạn sẽ hiểu. Còn những ai chưa biết, tôi khuyên các bạn hãy 1 lần thử tham gia đi, chỉ là thử thôi, nhưng lần thử duy nhất đó bạn hãy ráng đặt trọn vẹn cái tâm cái tình của chính mình vào đó nhé. Không bao giờ là lãng phí đâu các bạn ạ. Có thể các bạn đã biết sử dụng Word, Excel, Powerpoint,… nhiều phần mềm khác. Tôi cũng biết sử dụng mà, tất cả chúng ta đã được học ở phổ thông cả rồi mà. Nhưng tôi cũng phải mất cả 3 buổi tập huấn do các anh chị trong Ban chấp hành trực tiếp hướng dẫn mới có thể gọi là sử dụng trôi chảy những thứ gọi là căn bản. Vậy mới biết tưởng dễ mà lại không dễ, nhìn đơn giản nhưng lại chẳng hề giản đơn. Có thể bạn sẽ bảo tại kỹ năng của tôi kém cỏi nên mới như vậy. Không phải, tôi không nhận tôi kém cỏi, nhưng tôi cũng không gọi tôi là thông minh hay tài giỏi. Vì ở phổ thông bạn rất ít khi sử dụng đến nó. Bạn có công nhận điều đó với tôi không? Đấy, kỹ năng mà không được áp dụng thường xuyên thì thời gian cũng sẽ làm chúng ta quên đi những thứ cơ bản đó. Chính các anh chị trong Ban chấp hành đã giúp tôi học lại những thứ tôi đã quên, từ căn bản nhất. Hơn thế nữa, còn giúp tôi biết cách làm việc nhóm, cách thuyết trình trước đám đông,… Và hơn hết cái anh chị giúp tôi thấy được chính là anh chị tận tâm với chúng tôi đến nhường nào. Chẳng có ai rảnh rỗi để dành tận 4 giờ đồng hồ chỉ để chỉ dạy cho chúng tôi từng thứ, chẳng ai dành từng đó thời gian ngồi nghe, và sửa từng lỗi nhỏ trong mỗi đứa chúng tôi. Tôi nghĩ chỉ có ngoại trừ ba mẹ mà thôi!

1

( Buổi tập huấn Truyền thông – kỹ thuật do BCH Đoàn – Hội Khoa CTGT tổ chức cho Cộng tác viên)

Sau những buổi tập huấn đau đầu đấy, các anh chị lại tổ chức cho

chúng tôi buổi sinh hoạt ngoài trời. Đằng sau sự lớn tiếng của những buổi tập huấn trong văn phòng, anh chị lại âm thầm tổ chức cuộc vui chơi ngoài trời cho chúng tôi giải tỏa căng thẳng, giải tỏa đi những áp lực,… Tạo cho chúng tôi những tiếng cười, sự gắn kết mà tới hôm nay thời gian vẫn không thể tác động đến. Anh chị dạy cho tôi hòa đồng hơn, sôi nổi hơn, nhiệt tình hơn. Chỉ cho tôi cách

kiềm chế cảm xúc cá nhân không đáng có, mở rộng tâm hồn của mình ra với mọi người hơn, đừng gò bó, đừng im lặng khi cần giúp đỡ.

Nhìn những nụ cười ấy, nhìn tập thể gắn kết ấy, nhìn những con người mà chúng tôi gọi là “huyền thoại” chuẩn bị rời khỏi tổ chức này, tôi không khỏi thấy lòng mình hụt hẫng… Một “huyền thoại” nói với tôi: “ Sự thật là phải chấp nhận, dù có buồn có đau cũng phải chấp nhận. Anh nghỉ là sự thật, phải chấp nhận nó. Phải chấp nhận rằng anh buông tay là để tụi em có thể phát triển, như vậy sau này mới có nhiều người như anh nữa”  Vâng ạ. Em biết rồi. <3 <3

2

( Tập huấn sinh hoạt ngoài trời do Ban chấp hành tổ chức)

3

( Festival lần thứ 16 Khoa Công trình giao thông)

Tôi kể vậy đủ rồi, có thể đối với bạn nó khá dài, nhưng đối với tôi đó mới chỉ là 1 phần nhỏ trong những điều tôi muốn kể. Còn nhiều nữa, nếu bạn muốn nghe tiếp, hãy đến với chúng tôi, Ban chấp hành Đoàn Thanh niên – Liên chi hội Sinh viên Khoa Công trình giao thông luôn chào đón các bạn. Hãy cùng tôi viết nên những câu chuyện thanh xuân rực rỡ nhất!

4

“ Hiện tại có ra sao, tương lai có như thế nào, chỉ hi vọng bạn luôn ghi nhớ rằng: Thanh xuân ấy ta có nhau <3”

Share.

About Author

Leave A Reply