Ai cũng có một thời để nhớ cho riêng mình

Tôi tin rằng bạn đã từng nghe đâu đó câu này: Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, cho dù bị cảm, vẫn muốn quay lại để được ướt mưa thêm một lần nữa”. Thật đúng vậy, nếu tôi được chọn một quãng thời gian để quay lại thì tôi xin mạnh miệng trả lời rằng tôi xin chọn quãng đời sinh viên của mình. Quay lại để chi á? Vì thời sinh viên là cả một trời thanh xuân mà mỗi người trải qua rồi mấy ai có thể quên được. Đối với riêng tôi thì lớp CT09 là một gia đình nhỏ của đại gia đình “Khoa Công trình Giao thông -Trường Đại học Giao Thông Vận Tải TP.HCM”- nơi cho tôi kiến thức, niềm vui và biết bao kỉ niệm làm hành trang cho tôi vững bước vào đời.

Thấm thoát mà hơn 8 năm tính từ khi bước vào giảng đường đại học, 4 năm cầm trên tay tấm bằng kĩ sư với biết bao bỡ ngỡ, háo hức của đứa học trò tỉnh lên thành phố. Bao nhiêu vất vả trong những ngày đầu, sự lạ lẵm với bạn bè và cuộc sống xung quanh….mọi thứ bây giờ cũng xin được gọi là 2 từ “kí ức”. Nếu nhắc lại thì có vô vàng điều mà tôi muốn kể nhưng ở đây tôi xin kể theo 3 mốc thời gian:

  • Năm 1- bước chuyển mình thành một đứa sinh viên:

Mỗi ngày tôi đều đạp xe qua 2 câu cầu to đùng là cầu Bình Triệu và cầu Sài Gòn bất kể nắng mưa nhưng sau nó vui đến thế? Khoảng khắc nhớ nhất lại là cả lớp đoạt giải 2 kịch của “Festival Khoa công trình năm ấy” bởi vì sao á, đơn giản thôi vì đó là thành quả đầu tiên của cả lớp – đối với tôi nó hơi bự.

1

  • Năm 2- một mùa hè xanh đáng nhớ.

Ai cũng có những kỉ niệm của riêng mình nhưng với tôi mùa hè năm ấy là lần đầu với biết bao điều mới mà tôi lần đầu biết: lần đầu làm một công việc ý nghĩa, được vui đùa thỏa thích bên bạn bè sau những ngày tháng “mài đũng quần” trên ghé nhà trường. Tôi nhớ những đêm cũng nhau quay quần, kẻ đàn, người hát, đứa làm bánh…”Đời tôi có cây đàn guitar, nhờ guitar mới quen nàng mời ca, .. tang tính tình…”, hay những vết lọ trên mặt mà ôi nhìn lại ảnh thôi là tôi cười há mồm..

2

  • Năm cuối cấp- năm quan trọng nhất của thời sinh viên;

Ở cái tuổi 22 ấy, cái tuổi mà người ta thường bảo là chênh vênh và là cái tuổi mà chúng ta phải bắt đầu học cách trưởng thành bước vào xã hội. Với tôi mới chỉ là đứa sinh viên năm cuối với những ước mơ dường như còn đang dang dở. Năm cuối là lúc chúng ta phải bắt đầu dự tính cho tương lai sau này, mà công việc là cái quan trọng nhất, không phải người ta thường nói là “ác mộng không phải là hết tiền, thất tình hay bạn bè bỏ rơi mà là thất nghiệp” hay sao? Chắc ai cũng ý thức được nên năm cuối ai cũng làm bạn với ánh đèn đêm vì đồ án, ôn thi.. và cả cái luận văn to đùng nhưng cuốc sống luôn công bằng đúng không ạ. Bạn hãy tự nhìn lại, chúng ta ngày hôm qua là những cô, cậu sinh viên thì hôm nay đã trở thành những kĩ sư xây dựng rồi đúng không? Vì vậy, tôi tin rằng nếu bạn cố gắng, có đam mê thì thành công sẽ theo đuổi bạn.

3

Để nói về những ngày tháng ấy thì tôi chỉ xin gói gọn hai từ “cảm ơn, cảm ơn vì tất cả”. Vì chính gia đình, bạn bè, thầy cô là những người luôn ở bên cạnh động viên để hôm nay mình có được ngày hôm nay. Tôi gửi lại đây những dòng thơ viết vội để cảm ơn đến những người đưa đò thầm lặng, cho những đứa sinh viên như chúng tôi tự tin bước vào đời:

Bến sông chiều, một con đò lặng lẽ

Nặng ân tình – chở lữ khách sang sông

Ai qua rồi, có nhớ lại hay không?

Bao vui buồn, mái trường, trang giấy trắng

Dẫu mai này miền xa xôi, biển vắng

Con vẫn mong Thầy sức khỏe, an khang!……”

Biết rằng con đường phía trước sẽ càng khó khăn hơn, cuộc sống thì thay đổi vô thường nhưng hãy bạn và tôi hãy cố gắng hết sức ngày hôm nay để ngày mai không hối hận nhé!…Chúc các tập thể CT09 có một chặng đường mới thật suôn sẻ để một ngày gặp lại- khi mỗi thành viên của lớp đang ở một vị trí nào đó trong xã hội rồi nhưng cùng ngồi lại thì hãy bỏ qua bộn bề cuộc sống mà cùng ôn lại kỉ niệm xưa!

Một thời để nhớ

Ngô Thanh Huy-CT09

Share.

About Author

Leave A Reply